Trên đường tìm kiếm

Hôm nay vào khoảng giờ trưa và suốt nửa buổi chiều, khi chuẩn bị cho workshop và soạn tủ, mình cảm thấy muốn vượt ra khỏi cuộc sống bình thường này của mình một cách ghê gớm. Đó là cảm xúc đột ngột bốc đồng được nuôi bồi từ rất nhiều ngày qua, khi mình phân vân giữa những ước mơ của mình. Một trong những lý do khác nữa là mình bị kích động bởi những lời không đâu của một số nhân vật từng có mặt trong cuộc đời mình. Điều ấy muốn làm mình bùng lên suy nghĩ dấn thân trở lại vào nghệ thuật, dù mình biết phải trả bằng những giá không hề rẻ.

Thế nhưng khi trầm tĩnh lại, nằm bẹp sau một ngày làm việc mệt nhoài trong phòng hội thảo, mình chợt đọc thấy một dòng comment khiến mình thấy le lói những cơ hội gần hơn với mong ước đi nước ngoài của mình, khiến mình quay lại với thực tế rằng việc được đi mới là cơ hội gần gũi hơn và có lẽ sẽ làm mình thỏa nguyện hơn cả. Hơn nữa ngành giáo dục mình đang làm phục vụ ổn hơn với lý tưởng của mình hơn bao giờ hết, còn làm nghệ thuật với lý tưởng như của mình tại Việt Nam có lẽ sẽ rất khó sống. Đơn giản vì đối với mình, nghệ thuật thực sự là cái đẹp, đẹp từ bên ngoài lẫn tâm thế của nó, nó cần khắc họa được những phẩm chất đáng quý của con người, chứ không phải để phục vụ thị hiếu tầm thường của số đông quần chúng.

Thêm một hình ảnh nữa hôm nay khiến mình phải suy nghĩ lại về những diều tưởng chừng như mình đã biết quá nhiều lần. Đó là trân trọng những gì mình đang có. Cuộc sống bạn tưởng chừng như bình thường lại là ước mơ của rất nhiều kẻ khác.

59051949_2338726639698778_5790319069873831936_n

Có phải đó là dấu chỉ dành cho mình. Mình vẫn bối rối lắm. Hôm nay đọc được vài dòng trong cuốn sách dành cho các bé. Ông già No-en sẽ tuyển những bạn tuần lộc khỏe mạnh và dũng cảm nhất kéo xe cho ông, bạn tuần lộc mũi đỏ dũng cảm và khỏe mạnh sẽ dẫn đàn cho ông nhé. Mình giả đầu rồi nhưng vẫn còn mê chuyện cổ tích lắm. Mình tin mình đủ dũng cảm để làm bất cứ chuyện gì. Nhưng mình phải rèn luyện sức khỏe thật tốt. Ông già No-en (hay Đức Chúa Trời) sẽ cho mình cơ hội chứ.

Tp. Hồ Chí Minh,
18/5/2019

Advertisements

Without love, my soul will be hard to live

Giờ mới hiểu vì sao 3 từ đó với người ta trống rỗng đến thế. Đơn giản vì đó là việc bỏ lỡ cơ hội và nó chưa hề được nâng đến một mới quan hệ nghiêm túc và sâu sắc.

Without love, my soul will be hard to live.

Hang Tran

Cho những ngày bắt đầu một trang sách mới

Cảm xúc lẫn lộn. Tưởng rằng cứ thế đi tiếp nhưng lúc nào cũng sẽ có vấn đề khiến mình cần tìm cách giải quyết. Những ngày này mình luôn thấy đau đầu khi cứ mãi nghĩ về con đường phía trước. Không biết làm cách nào để đạt tới ước mơ. Cách nào để sống khôn ngoan nhất có thể. Thuận theo tự nhiên là thế nào?

Lại ngập ngụa trong mớ bòng bong suy nghĩ về ước mơ, về khao khát, không biết nên đi hướng nào? Mình đọc sách khá nhiều trong những ngày này, để tìm ra được lối đi. Trong một cuốn sách có một câu nói

“Ai đi càng chậm thì tới đích càng nhanh”. Điều này có nghĩa là việc sửa chữa hậu quả do những quyết định sai lầm gây ra bao giờ cũng tốn nhiều thời gian và công sức hơn so với việc suy nghĩ cẩn thận từ ban đầu.”

Điều này có lẽ đúng với việc bỏ việc ở First News và chạy đi học múa của mình. Đáng lẽ dành thời gian ở First News kiếm tiền và theo học chứng chỉ dạy ở nước ngoài thì mình lại bỏ việc vào trường múa. Thế nhưng mình không hiểu vì sao Chúa lại khiến mình yêu đến 2 người trong quãng thời gian đó. Vậy thực sự quyết định nào là đúng, quyết định nào là lệch đường.

Nếu tiếp tục học múa, cơ hội ra nước ngoài của mình là khá thấp. Chưa kể còn phải phụ thuộc vào bố. Thật khó nghĩ. Hiện tại cơ hội ở Shichida với mình nói lên điều gì. Đó có thực sự là nơi mình cần ở vào lúc này.

Thật là đau đầu. Có lẽ mày cần thêm thời gian Hằng à.

Tp. Hồ Chí Minh, 13/5/2019

Ngày mưa

Chiều nay cơn mưa rào thật lớn, tưới ướt mềm cả những ngọn cỏ cứng cáp nhất. Mưa tầm tã, vấy bùn bám lên giày cô gái, nhảy nhót theo gót chân cô vào nhà thờ. Cô vào hơi muộn, nên nép mình ở hàng ghế bên dưới.

Nhà thờ ngày thứ tư khá yên ắng, thanh lặng. Nhưng được một lúc cô muốn chuyển lên dãy ghế bên trên vì muốn nhìn rõ vị mục sư già mà cô cảm thấy tin cậy, để được lắng nghe rõ hơn Tin Mừng từ Người. Người kế một câu chuyện về sự mất mát mà ông Gio an đã chịu khi đi quy theo đường công chính nơi Chúa. Lời giảng của người mục sư già trầm bổng trong không gian thinh lặng thiêng liêng của nhà thờ Hội thánh, bất giác cô thấy đầu mình gục xuống, nước mắt lã chã rơi tự lúc nào. Cô thấy đôi bàn tay mình đan vò lấy nhau, một cách vật vã. Lồng ngực cô thổn thức, xáo động.

Cô hỏi chuyện vị mục sư một lúc sau giờ lễ. Rồi lững thững bước ra khỏi nhà thờ. Chợt nhớ mình có một buổi xem phim ngắn do những đạo diễn trẻ thực hiện tối nay, cô vội vàng book Go-viet. Trên đường đi, cô nghĩ về chuyện hôm nay, chuyện hôm qua, về những gì khiến cô phiền muộn. Thế nhưng rất nhanh chóng, thâm tâm cô lại nghĩ đến việc mong mọi điều tốt đẹp nhất đến cho người.

Rồi như được Chúa dẫn, những bộ phim ngắn cô xem như khắc họa phần nào hoàn cảnh cô. Những phim ngắn thực sự rất hay, một số phim cô thấy rất tuyệt cả về ý tưởng và bối cảnh, và cô học và nghe được rất nhiều điều thú vị từ các đạo diễn của những bộ phim ấy. Có những chi tiết khiến cô nhận ra một số điều mà cô chưa nghĩ tới. Lòng cô lại sáng lại tràn ngập như nắng sau mưa. Nhưng không phải sự tràn ngập của việc ôm giữ, mà là sự tràn ngập của một tâm hồn thanh thản. Cho dù cô đã mất đi một phần thiết yếu trong cuộc sống.

My heart will go on.

Về đăng ký nhận việc trên các trang Freelancer

Hôm nay, sau khi chat skype với một bạn đăng việc trên trang FreelancerViet, mình nhận ra là khi đăng ký để nhận việc trên các trang Freelance này, mình nên đăng ký theo gói thời gian (1 tháng, 2 tháng, 3 tháng) thay vì trả tiền trên đầu công việc nhận được (chẳng hạn như nạp 50.000đ để nhận được thông tin người đăng việc).

Lý do là khi mình chat với bạn ấy, bạn bảo rằng đăng thế thôi chứ chưa cần người lắm. Tầm 1 tháng nữa nếu thấy cần người sẽ liên hệ lại mình. May là mình đăng ký nhận thông tin người đăng việc theo gói 3 tháng, chứ nếu mình trả 50.000đ để nhận được skype hay email của bạn này rồi liên hệ bạn thì có thể mình đã mất không 50.000đ mà không nhận được việc.

1 trường hợp nữa là có thể bạn phải liên hệ với người tuyển bạn rồi mới nhận được bài test mẫu, và tin đăng báo công việc không được chi tiết lắm. Nhận bài test mẫu rồi có thể bạn chưng hửng vì nó nằm ngoài kiến thức mình quá hoặc nằm trong lĩnh vực mình không hứng thú làm (mà trước đó bạn nghĩ là mình hứng thú vì lĩnh vực ghi quá chung, chẳng hạn để lĩnh vực kinh tế nhưng bài viết hóa ra lại là chào bán gì đó chứ không phải kinh tế học như bạn muốn), hoặc nhuận bút thấp quá (lúc ấy người tuyển bạn mới nói rõ bao nhiêu tiền 1 trang dịch chẳng hạn). Thế là bạn có thể mất toi thêm 50k.

Có thể sẽ còn nhiều trường hợp bất lợi khác mình sẽ biết thêm khi nhận việc nhiều hơn.

Mình thấy trang Vlance (http://www.vlance.vn) hình như là không cho đăng ký nhận việc theo gói tháng, chỉ nhận theo đầu việc (50.000đ/việc/job). Trong khi trang FreelancerViet có cả hai dạng này, có gói 3 tháng/300.000đ (giảm dần hoặc tăng dần thời gian và số tiền tùy theo bạn đăng ký). Cho nên mình thấy nên dùng trang FreelancerViet (né được vụ mất tiền oan).

Viết lại để nhớ và tránh mấy vụ kiểu này. Hy vọng cũng giúp được cho bạn nào nhận việc freelance từ mấy trang này cũng lưu ý. Hi.

Tp. Hồ Chí Minh,

15/1/2018

Hằng Trần

Kỷ niệm workshop múa đương đại Nhà – Nous/ La Maison

Hôm nay mình xem được một số hình chụp mấy buổi workshop múa đương đại Nhà –  Nous/La Maison. Xem chúng khiến mình rất nhớ những ngày làm việc cùng ông Thierry, các em học sinh đội Kịch trường Pháp, và các cô các bác trong hội Việt – Pháp.

Đăng hình lại làm kỷ niệm ❤

26239164_1664248496975692_1945213665059779188_n

(Ảnh: Mọi người trong buổi diễn tập cuối cùng. Nhớ tất cả họ, các em trong đội kịch trường Pháp, các cô các bác trong hội hữu nghị Pháp – Việt. Ai cũng dễ thương <3)

26219492_1664248310309044_1764574738273509626_n

(Ảnh: Còn đây là không gian mình thích nhất trong suốt bảy ngày diễn tập workshop. Một không gian đậm chất văn hóa xưa, cổ kính và truyền thống. Lúc này đây tụi mình (những người học trường múa) đang nghe các em và các cô đọc những trích đoạn từ một số tác phẩm văn học chưa được xuất bản của nhà văn Pháp gốc Việt Linda Lê, để từ đó bọn mình thấm được tâm tư tình cảm của những người nhập cư và sự đơn độc, khốn cùng của họ trong tác phẩm, sau đó thể hiện chúng bằng những điệu múa. Được ngồi nghe những đoạn văn u uất từ giọng đọc tiếng Pháp vọng của các em và lời dịch trầm lắng từ các cô, mình cảm thấy rất khó diễn tả, như được đắm mình trong một khoảnh khắc xa xôi rất lạ.)

26195829_1664248233642385_8177168767458205842_n

Cô ấy đang chuyển động làm sao để có thể vừa múa vừa giữ được giấy khỏi rơi ra.

26169841_1664248376975704_3790127923466655292_n

(Ảnh: Ông Thierry đang hướng dẫn mọi người làm việc.)

26196020_1664248356975706_2617201583787418590_n.jpg

(Ảnh: Bọn mình đang tìm cách dìu dắt, nâng đỡ các em nhỏ, cụ già, những người kiệt sức, bất tỉnh vì đói rét, cô độc. Bất kỳ động tác đời thường nào cũng có thể thực hiện uyển chuyển như là một điệu múa trong múa đương đại.)

Mình vô cùng mong những cơ hội tiếp theo được tham gia những dự án nhân ái thế này.

Tp. Hồ Chí Minh, 8/1/2018

Hằng Trần

Linh bài viết tiếng Anh: https://viviantranweb.wordpress.com/2018/01/08/memory-in-photos-contemporary-dance-workshop-nous-la-maison/

Gói bánh và chai nước

a_lonely_old_man_by_flamecandle-d5ao9rb

Một buổi tối mưa tầm tã, tôi chạy vội vào cửa hàng Family Mart quen thuộc ở góc đường Nguyễn Thị Minh Khai – Đinh Tiên Hoàng trú mưa tạm sau khi tan giờ tập nhảy. Loay hoay một lúc giữa mấy dãy hàng hóa, tôi quyết định lựa mua một cốc mì.

Cửa hàng khá đông người, có lẽ họ cũng vào trú mưa như tôi, khiến tôi mãi mới tìm được một chỗ ngồi nơi chiếc bàn nhỏ có một chị gái đang ngồi tầm hơn tôi vài tuổi. Tôi pha mì rồi ăn ngấu nghiến vì đói và lạnh. Thi thoảng tôi lại ngước lên nhìn ra ngoài cửa dòng người đang bon chen vất vả dưới cơn mưa rào. Tôi để ý thấy chị gái ngồi cạnh cũng đang nhìn ra ngoài phía cửa một cách thẫn thờ, nhưng cái nhìn dường như không hướng vào dòng người trước mặt mà hướng vào chú bảo vệ cửa hàng đang ngồi co ro một góc. Mùi mì thơm nức dâng lên đầu mũi, tôi lại cắm cúi vào ly mì nóng hổi.

Bỗng chị gái ấy quay sang hỏi tôi.

“Em này, chị hỏi em một câu em thấy có được không nhé?”

Tôi ngừng một chút vì hơi băn khoăn nhưng cũng trả lời: “Dạ, chị hỏi đi.”

“Nếu bây giờ chị mua ít đồ ăn cho chú bảo vệ kia thì em thấy sao? Nãy giờ chị cứ nhìn chú ấy hoài, thấy chú tội quá mà không biết có nên làm vậy không? Chỉ sợ người ta nghĩ mình có ý không hay…”

Tôi có cảm giác như biết được ý định của chị ngay khi chị vừa kể vì thấy chị nhìn ra phía chú bảo vệ nãy giờ. Tôi cũng thấu hiểu được tâm lý e ngại của chị. Tôi tỏ vẻ đồng cảm.

“Ừm, đúng rồi chị. Có người thì người ta sẽ thấy cảm động lắm. Nhưng cũng có người sẽ thấy cho đồ vậy giống như coi thường người ta. Hay chị mua thứ gì đó nhẹ nhàng thôi, như trái cây chẳng hạn. Nếu đưa chú không nhận thì chị cầm về ăn.”

Chị ngập ngừng một chút rồi nói.”Chị sẽ mua bánh và nước. Chị đi đây.”

Nói rồi chị rời bàn đi về phía quầy hàng. Tôi không ngoái lại xem chị mua gì mà nhìn ra ngoài phía chú bảo vệ. Tôi tự hỏi sao mình hay gặp nhiều người tử tế đến thế.

Một ít phút sau, chị quay lại vỗ vai tôi: “Chị đi em nhé. Bye bye em.”

Tôi chỉ kịp đáp tiếng chào thì đã thấy chị phóng ra cửa đi mất hút, rất nhanh. Không gửi cho chú báo vệ món đồ nào cả. Tôi không suy nghĩ gì hết, ngẩn ngơ nhìn một lúc. Hình như chị ấy đang vội làm gì đó.

Một cô nhân viên cửa hàng mở cửa xách một túi có gói bánh và chai nước ra đưa cho chú bảo vệ. Thì ra chị ấy đã nhờ cô nhân viên cửa hàng đưa giùm. Chú bảo vệ nở một nụ cười và nói cảm ơn, nhưng lời cảm ơn ấy không thể đến trực tiếp người cần nhận. Dù sao thì hai chữ cảm ơn ấy có cần gì nữa, khi mà chị gái kia và chú bảo vệ đều đang thấy rất vui.

Chú bảo vệ mở chai nước tu một phát cạn sạch, nhẩn nha ăn gói bánh. Tôi cũng thấy vui lây.

Trần Thu Hằng,

Tp.Hcm, 26/10/2016

Link bài viết tiếng Anh: https://viviantranweb.wordpress.com/2016/10/26/cracker-pack-and-water-bottle/